Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2018

Review truyện Phượng Nghịch Thiên Hạ của tác giả Lộ Phi

Trước hết, tôi muốn gửi lời nể phục tác giả, rằng cô quả thực là một nữ cường nhân khi vẫn tiếp tục theo đuổi đứa con tinh thần này sau gần hai nghìn chương truyện dài đằng đẵng. Có khi đến lúc tôi lập gia đình, có con rồi, Lộ Phi mới muốn cho tác phẩm về hồi kết, dễ hiểu vì sao tên nàng lại có từ “Phi” trong “phi thường”.
Đây là cuốn đầu tiên trong hệ liệt Phượng Vũ Nghịch Thiên, hiện đã ra mắt đến cuốn thứ tư. Những tập truyện có liên quan dến nhau một cách lạ kì, không hẳn hỗ trợ cho nhau nhưng mối liên kết rất chặt chẽ. Trong tất cả các tác phẩm của mình, Lộ Phi đều thể hiện trí tưởng tượng thượng thừa cùng ngòi bút miêu tả phong phú, ngôn ngữ cổ trang chuẩn mực và hàn lâm. Bộ này dịch ra tiếng Việt đã giảm đi một phần hoàn hảo, đọc bản tiếng Trung chưa chắc người bản địa đã hiểu được hết tầng ý nghĩa trong các con chữ. Tôi không tìm được cụ thể thông tin của tác giả, nhưng chắc cũng thuộc dạng có chỗ đứng vững chãi trong giới cổ trang, rèn luyện Hán ngữ không ít mới có thể sở hữu bút lực như vậy.

Tóm tắt qua về tác phẩm tiểu thuyết ngôn tình này, có thể hiểu ngắn gọn qua ba hồi. Nữ chính lấy nhiều tên trong cuộc đời nên tôi xin phép  gọi ngắn là Nguyệt. Hồi thứ nhất, Nguyệt xuyên không về nhập vào quận chúa Bắc Nguyệt của nước Nam Dức – một cô gái yếu đuối nhu nhược nhưng lại sở hữu vô số những năng lực huyền bí sau này được Nguyệt khai thác triệt để. Trong thân thể của Bắc Nguyệt, nàng dùng mưu mô chống đối lại những người trước đây từng đe dọa chủ thể, báo ân báo oán. BẮc Nguyệt chính là chủ nhân của Vạn Thú Vô Cương nên Nguyệt có trong tay sức mạnh to lớn, hô mưa gọi gió,… nhìn chung rất ảo diệu.
Hồi thứ hai, sau khi diệt trừ tiểu nhân, Nguyệt tìm hiểu ra những nguyên do dẫn đến cái chết của mẫu thân chủ thể. Nàng bắt đầu lộ diện thiên hạ, đối đầu chiến đấu với những linh thú, ma thú tiêu cực, được Linh Tôn dưỡng dục, ẩn cư năm năm, trở thành thiếu nữ mười bảy tuổi xinh đẹp, lên làm vương của lính đánh thuê, gây mâu thuẫn với rất nhiều phe phái, cuối cùng bị giết và mất đi hai người thân yêu nhất.
Hồi cuối, linh hồn Nguyệt được tái sinh, trở về nhập vào một tiểu hồ ly, hoàn toàn quên mất thân phận của mình. Được nuôi nấng gần một năm, sau đó biến lại thành người, cố gắng gây dựng linh thể, tìm hiểu bản thân là ai, đồng thời chiến đầu với rất nhiều phe phái ác ma khác. Sau đó, nàng dẫn đầu quân nước Nam Dực đi đấu với Bắc Dực, gây dựng được nhiều thành công, phong ấn được Ma Thú, lại một lần nữa chứng kiến cảnh người mình thương yêu nhất vì bảo vệ mình mà hi sinh. Sau rất nhiều gian nan, nàng bình ổn lại thế sự Đại Lục, trở về với người mình thương yêu nhất, kết thúc có hậu.
Cốt truyện hoành tráng đi kèm dàn nhân vật xuất hiện liên tục các tuyến mới, các thể loại hắc bang Thành Tu La, Tưu Cảnh, Tống Mịch, Điện Quang Diệu, Xuân Ly, ba con Ma Thú,… gây hoang mang do không thể nào bắt kịp được mạch viết. Cá nhân tôi thấy truyện này là sự kết hợp giữa Tây Du Kí và Thần Điêu Đại Hiệp, trải qua bao kiếp nạn, chết đỉ rồi lại đầu thai, đánh nhau với quái vật, bình thiên hạ,… Nhìn chung, với một bộ cổ trang mang tính giao đấu giữa các sinh vật, đây là một bộ truyện mang tầm giá trị cao, các chi tiết mới lạ, không hề có chút nhàm chán, các màn giao tranh cũng mãn nhãn vô cùng, lại thêm lối hành văn quá tuyệt hảo, quả không chê vào đâu được. Tổng quan như vậy, tôi sẽ nói thêm một chút về các nhân vật xuất hiện nhiều trong phượng nghịch thiên hạ và có ảnh hưởng lớn tới sự nghiệp xây dựng giang sơn của nữ chính nhà chúng ta.
Phong Liên Dực, người Nguyệt yêu thương chung thủy và mãnh liệt. Hắn bị nàng thu hút từ cái nhìn đầu tiên, giở trò trêu chọc mong nàng chú ý, sau này xác định yêu rồi thì cưng chiều nàng hết mực, cái gì cũng đáp ứng nàng, lúc nào cũng ủng hộ nàng, nhưng oái oăm thay, hắn lại mang trong mình dòng máu thuần khiết của thành Tu La, lại là Tu La Vương, bắt buộc phải gạt tình cảm sang một bên vì mục đích dân tộc. Tuy hắn tìm mọi cách chạy trốn khỏi nghĩa vụ quốc thể, chỉ mong được mang lại cho nàng một mái ấm nhưng lại bị cưỡng ép trở thành Tu La Vương, mang trong mình lời nguyền phải tự tay giết chết người mình yêu , nếu không sẽ bị cắn xé thành quái vật. Nàng tuy đoạt tình với hắn nhưng bên cạnh vẫn giúp hắn diệt trừ Minh, ngăn chặn tai họa trở thành yêu quái. Khi nàng biến thành hồ ly, hắn cũng hết lòng chăm sóc, chiều chuộng cho đến khi nàng quy thành người. Sau này, vì nước Nam Dực mà nàng chấp nhận gả cho người khác, găp hắn xin lỗi, mong hắn đợi nàng đến ngày trở về, nhưng hắn chỉ muốn cắt đứt đoạn tình cảm này, trước mặt nàng tỏ ra không quan tâm, lại đốt sợi tóc của quận chúa Bắc Nguyệt (chi tiết thú vị này xin phép để bạn đọc tự tìm hiểu),. Cuối cùng thì hai người về bên nhau. Nhân vật này chính là khởi nguồn của nhiều chuyện, cũng là nút gỡ cho mọi vấn đề, như một món quà được ban tặng cho nữ chính, trải qua bể khổ ai oán cuối cùng tìm được đức lang quân hạnh phúc trọn đời, cả chuỗi cuộc đời cũng có một người ở bên chăm sóc, một lòng mong đợi ngày tương phùng. Nam chính này xứng đáng được coi là nam chính tốt nhất giới cổ trang, vì nữ chính từ bỏ cả giang sơn quốc chính, không màng quyền lực phù du, một lòng một dạ chỉ cần nàng bình yên, thanh thản.
Mặc Liên – Lưu Triệt: Mặc Liên là dã thú của Điện Quang Diệu, sinh ra trong hận thù của thân phụ thân mẫu nhưng bản chất lương thiện, ngây ngốc, dành hết tình cảm cho cô gái lần đầu gặp gỡ Hoàng Bắc Nguyệt khi nàng vô tình trả tiền ăn cho hắn. Đáng yêu đến mức buồn cười, nhưng lúc này Bắc Nguyệt mới chỉ mười hai tuổi nên có thể hiểu, tình yêu của trẻ con cũng chỉ cần có một bữa ăn thôi. Tương tư nàng mãi về sau, hắn tự thấy tình yêu của mình thật nhỏ mọn, hèn kém tới mức không dám ở cạnh nàng, lại mang trong mình lời nguyền sẽ làm tổn thương tới người mình yêu, nên một mực cách xa nàng. Cuối cùng, hắn hi sinh bản thân để cứu Nguyệt, trọn vẹn một mối tình cảm đến cuối cuộc đời dù không được đáp trả. Nữ chính của chúng ta, vô cùng bao dung và hiểu chuyện, đã xin thượng thần cho nàng và hắn kiếp sau có dịp trùng phùng, có duyên có nợ sẽ về bên nhau, coi như trả nợ đời kiếp này chỉ có thể ở bên Phong Liên Dực.
Quân Ly – Linh Tôn, sư phụ của Nguyệt, lúc đầu có ý định lợi dụng nàng nhưng càng ngày càng cảm thấy bản thân không thể kiềm được tình cảm với cô học trò tài giỏi, kiên cường, ngày đêm nghĩ về nàng khiến hắn vô cùng khổ sở và bị nhập ma. Một thần thú cao ngạo, xuất thân Vương Tộc lại bị nhập ma, hắn đau đớn dằn vặt, cầu xin nàng giết mình để không bị phong ấn, giữ cho hắn niềm tự tôn cuối cùng cùng dòng máu danh giá. Sau đó thì Nguyệt bị ép gả cho hắn để khỏi bị đe dọa đến số phận của nước Nam Dực, đêm động phòng cũng chỉ dừng ở mức ôm hôn say đắm. Xét đến cùng thì nhân vật này vừa tội vừa thương, đường đường thân sự phụ lại đi cảm mến học trò, dùng âm mưu nhơ bẩn cốt chỉ để giữ nàng bên cạnh, cuối cùng vẫn là bị cự tuyệt, nhưng những hành động ấy cũng chỉ xuất phát từ việc tình cảm đã quá to lớn, lý trí không thể điều khiển nổi. Bởi vậy, phàm là những chuyện lớn trong thiên hạ, đừng bao giờ để cái tình dính líu vào, nếu không vạn sự nhất định sẽ đổ bể.
Một nhân vật nữa không thể không nhắc tới, Yểm. Nghe cái tên đã thấy mê hoặc, chao đảo, đây chính là mỹ nam tuyệt trần, một ma thú sở hữu vẻ ngoài động lòng non nước. Hắn được phong ấn trong cơ thể nàng, ban đầu tỏ rõ thái độ chống đối phản động, sau dần lại thành bạn tâm giao bảy năm. Tình cảm chắt chiu trong từng ấy thời gian có thể giúp hắn trở nên lương thiện hơn sau khi thoát đươc phong ấn. Tuy nhiên, trong một lần giúp đỡ nàng, hắn mất đi tính bản thiện và hoàn toàn trở thành Ma thú tàn ác náo loạn Đại Lục một thời, quay lại giao đấu mãnh liệt với nàng và bị nàng phong ấn trở lại. Cuối cùng, hắn được thả ra ngoài, vẫn mang một trái tim yêu thương nàng da diết nhưng cam tâm tình nguyện để nàng ở bên cạnh người nàng yêu.
Ngoài ba nhân vật này còn có các tuyến nam phụ khác có thể kể đến như Thái Tử Chiến Dã, Lạc Lạc,…đều nhất kiến chung tình, phong độ dũng mãnh, một lòng giúp đỡ, bảo vệ nữ chính. Nhìn chung, những nhân vật này đều tài hoa nhưng kém nam chính, đẹp nhưng không bằng nam chính, thân thiết với Nguyệt nhưng không được như nam chính,… nghe hơi giống mấy teenfic bây giờ, Cũng phải thôi, một cô gái quá ương bướng lì lợm, lại nhất quyết dùng cái đầu để giải quyết chuyện thế sự, lại khiến cho cả dàn hảo soái từ người đến thần đến thú nguyện cầu được trở thành tri kỉ đã quá sức hư cấu, đến cuối lại chọn anh giỏi nhất, chẳng phải chỉ có trong tưởng tượng của những em gái mới lớn muôn mơ mộng có thật nhiều người vây quanh mình nhưng chỉ chọn một anh ngầu nhất hay sao? Quan trọng là cốt truyện chỉ có vậy, nhưng Lộ Phi lại biến cái con nít ấy trở thành ột tác phẩm văn học cổ trang đầy tính học thuật bằng trí tưởng tượng và khả năng truyền đạt. Với tôi, đây là một trong những bộ truyện ấn tượng nhất do chính tác giả đã làm mới lại cái cũ, lấy cái đời thực giản đơn biến thành cái văn hoa tinh tường. Năng khiếu là một phần, quan trọng là bút pháp này ắt hẳn trải qua mài giũa khổ cực.
Nhìn chung, bộ truyện này đáng đọc cho bất kì ai mê ngôn tình, như một món ăn quen thuộc hang ngày diểm thêm chút gia vị lạ miệng lại trở thành một món hoàn toàn mới. Cấu trúc và nội dung dễ dàng nắm bắt, nữ chính hơi được cường điệu quá mức nhưng vẫn chấp nhận được, có thể coi là truyện có ba nam chính gắn với ba hồi, cá nhân tôi thì thích Yểm, cái vẻ đẹp trai cùng tính cách bất cần ấy, không ai là không muốn quy phục. Bạn có thể đoc truyen này lúc nào cũng được nhưng nhất định phải có thời gian hoặc cực kì kiên trì, từng kia chương, thoạt đầu hơi sợ hãi nhưng đọc cũng không cần suy nghĩ quá nhiều nên khá dễ chịu, thích hợp cho các độc giả sủng nữ, thích nhất nữ đa nam.
Review by Minh.

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2018

Review truyện Hôn Trộm 55 Lần của tác giả Diệp Phi Dạ

Hơn 900 chương truyện là hơn 900 bát máu chó ngược tâm tàn phế, khác hoàn toàn so với văn án ban đầu tưởng như ngọt ngào đại sủng, thanh mai trúc mã gắn bó không rời. Giống như những bộ phim Đài Loan ngày trước tôi từng mê đắm,”Hôn trộm 55 lần” như một chuyến tàu ngược thời gian, đưa ta về cái thời mơ mộng về một tình yêu trải qua bao gian khó, người vô tình người chung thủy, sau cùng cả hai đều nắm tay nhau tới bến bờ hạnh phúc. NẾu một ngày nào đó quá bế tắc và khổ sở chuyện công việc, chuyện tình cảm, hãy đọc truyện ngôn tình này để một lần nữa nhóm lên ngọn lửa tin tưởng rằng, cuộc đời rồi sẽ ổn, quan trọng là năng lực của chính bản thân.
Lục Cẩn Niên và Kiều An Hạo, 13 năm anh yêu cô, trận trọng cô như con người trong mắt mình, chỉ mong được một lần đứng bên cô xứng đôi vừa lứa, không cảm thấy hổ thẹn. Họ kết hôn dưới sự thúc ép của hai bên gia đình, tưởng như mọi thứ cứ thế dần vào khuôn khổ, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nhưng Kiều An Hạo và Lục Cẩn Niên căn bản xuất thân khác nhau, tư tưởng cũng chẳng gần kề. Giống như tiểu thư và anh thợ đốn củi nghèo khó, anh đến cả danh phận cũng không rõ rang, cô lại là thiên kim tiểu thư cành vàng lá ngọc, ngay cả cách đi lại cũng không cùng đẳng cấp, sao có thể cùng nhau chung chăn gối. Vì cô, anh tiến thân vào thế giới showbiz xa hoa, hào nhoáng, cốt cũng chỉ để kiếm tiền thật nhiều. Vì cô, anh chẳng màng đến tính mạng của mình, một mạch lao xuống vực thẳm để giữ cho cô được bình an. Không biết bao nhiêu lần anh sống đi chết lại, quyết tâm cắt bỏ thứ tình cảm không hồi đáp này, nhưng chỉ vì một câu nói của cô mà lại tiếp tục ở lại với những tia hi vọng góp nhặt nhỏ nhoi. Cô đau buồn, anh biết, cô không vui, anh để tâm, duy chỉ có một điều anh chẳng hề nhận ra suốt mười ba năm bên cạnh cô, rằng cô cũng yêu anh da diết, trở thành diễn viên cũng vì anh mà luyện tập, đại tiểu thư trâm anh thế phiệt lại chính vì anh bao lần trải qua đắng cay, buồn tủi.
Đọc truyện hôn trộm 55 lần full mà cảm động đến thấu lòng, rằng sao trên đời vẫn có những thước tình cảm chân thành đến vậy, yêu nhau không màng đến vật chất, tinh thần, vì đối phương tưởng như quên cả bản thân mình. Có những tình tiết trong truyện khiến tôi không khỏi tự hỏi, nam chính này rốt cuộc kiếp trước đã mắc nợ gì mà kiếp này lại nguyện vì nữ nhân làm nhiều điều không tưởng đến vậy. Anh bỏ ra 28 đồng trả tiền thuốc cho cô, quên đi mất rằng bản thân anh cũng cần ăn để sống, cô mở ví ra là một sấp tờ 100 đồng từ nhỏ tới lớn anh chưa một lần nghĩ tới. Món quà anh tặng cô lần đầu là tiền lương anh đứng dang mình dưới nắng phát tờ rơi 4,5 tiếng đồng hồ. Mỗi tặng phẩm, dù lớn hay nhỏ, đều kèm dòng chữ khắc gửi gắm tình cảm tới cô. Anh nỗ lực điên cuồng làm việc vì mong muốn được đứng cùng cô trên một vị trí, đủ tư cách để yêu cô, ngay cả khi sự nghiệp đã thành công, anh vẫn một lòng thủ thỉ về cô như cách người ta kể về một đôi giày thủy tinh quý báu, kiều diễm nằm trong tủ kính trưng bày. Thời niên thiếu biết bao lần tỏ tình với cô qua trò kéo búa bao, lớn lên một chút lại đáp ứng mọi nhu cầu cô mong muốn, vì nhau quá nhiều như vậy nhưng cũng chỉ vì tự ti, tính toán thiệt hơn được mất mà chưa bao giờ dám nhìn vào mắt nhau nói ra ba từ quan trọng nhất. Tận sau này, khi buộc phải chia cách, họ mới hiểu được người kia chính là hơi thở hàng ngày của mình.
Về phần Kiều An Hạo, cô yêu anh, nhưng lại khẳng định với bản thân rằng anh chẳng bao giờ để mắt đến mình, chỉ vì năm đó anh từng nói với cô, “Tôi yêu ai cũng không bao giờ là cô”. Đóng vai là vợ anh, cô mạnh miêng tuyên bố anh không được phép chạm vào người cô, cũng không được tiết lộ với ai về mối quan hệ giữa hai bọn họ. Nhưng chính cô lại chỉ cần tình yêu của anh là đủ, hạ quyết tâm theo đuổi anh, chạy theo anh cả đời.
Nam nữ chính vờn nhau chẳng khác gì mèo vờn chuột, yêu hay không yêu chẳng nói một lời, hiểu lầm chồng chất hiểu lầm. Xét đến cùng thì cũng là do mẹ của Lục Cẩn Niên gây ra, cùng với sự đồng lõa của bà chị họ Kiều An Hảo, nhưng cuối cùng cũng là môt tay Kiều An Hạo dẹp họa, mang đến hạnh phúc an bình cho anh, còn hạ sinh thêm một cậu quý tử kháu khỉnh. Kiểu nữ cường này dễ khiến người đọc cảm thấy nam chính thừa thãi và yếu thế, nhưng với tác phẩm này, việc nữ chính làm chẳng thấm tháp gì so với những hi sinh mà nam chính cam tâm tình nguyện dâng hiến, Dành trọn cả thời thanh xuân để yêu nhau, yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, trong một lần cùng nhau trú mưa dưới mái hiên gần trường. Đời người có mấy cái mười ba năm, mười ba năm đó họ dằn vặt nhau, nhìn nhau trưởng thành và không ngừng cố gắng. Thứ tình cảm thanh mai trúc mã thường bền chặt, vì họ không chỉ là bạn tình, họ đáp ứng nhau cả về mặt tâm hồn, là bạn đời thấu hiểu và cảm thông.
Nhìn chung , truyện có nút thắt cũng như đường mở rõ ràng, trình bày cụ thể nguyên do vì sao chia cắt, giải quyết triệt để những xung đột giữa các nhân vật, xây dựng hình tượng nam chính si tình, nữ chính khẩu xà tâm Phật, ngược lẫn nhau nhưng đảm bảo sẽ về chung một mái nhà. Tình huống và cốt truyện không mới mẻ so với phần lớn những bổ tiểu thuyết ngôn tình khác, điểm cộng là mạch viết dứt khoát, truyện tuy nhiều chương nhưng mỗi chương đều ngắn gọn, dễ hiểu, bạn đọc dễ thấy quen quen vì hình như đã đọc ở đâu đó rồi. Về phần tôi, đây là một tác phẩm không quá nổi bật, chỉ là văn án và nội dung một trời một vực khiến tôi chưng hửng, xác định sẽ ngọt sâu răng, cuối cùng lại vẫn cần một cốc trả nóng để nghiêm túc thưởng thức một cốt truyện lớp lang. Khuyên doc truyen onl này vào một ngày nắng đẹp khi không có gì để làm, hoặc chán học lười lao động muốn tìm chút chocolate, trong ngọt ngoài đắng để gặm nhấm.
Review by Minh.

Review truyện Ngủ Cùng Sói của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm

Phàm là truyện trên đời, cứ nhắc đến loài sói là nhắc đến sự giảo hoạt, ranh ma, mưu lợi và độc đoán. Tôi đọc tác phẩm này từ năm mười ba tuổi, khi còn quá nhỏ để có thể nhận thức được tất cả những vấn đề má Diệp đề cập tới, nhưng cũng vì thế, những cảm nhận chân thực vẫn còn nguyên vẹn khi lần đầu tiếp xúc với một nền văn hóa lạ kì, nơi cha và con gái có thể trở thành vợ chồng, nơi một tâm hồn đen tối có thể cải tà quỳ chính chỉ vì yêu, một mối thù giết cha có thể được hóa giải bằng…một người cha khác. Nhìn chung, những gì không thể xảy ra ngoài đời đều có thể xảy ra trong Ngủ cùng sói, đến giờ, đây vẫn là một trong những bộ truyện ngôn tình full tôi tâm đắc nhất của thế giới ngôn tình phong ba bão táp.
Hàn Trạc Thần và Hàn Thiên Vu, hơn kém nhau mười bảy tuổi, trên danh nghĩa là mối quan hệ cha nuôi và con gái, trong đời thực chính là kẻ thù đã giết cha, đẩy cô vào cảnh mồ côi, phải sống trong cô nhi viện. Hàn Trạc Thần cũng như bao người khác, nhân chi sơ, tính bản thiện, vốn là một chàng trai với ước mơ làm cảnh sát, được trừ gian diệt bạo giúp người, vì dòng đời quăng quật cuối cùng lại trở thành xã hội đen, căm ghét cảnh sát đến tận xương tủy. Những kẻ bất hảo như vậy lại có chung một điểm yếu, rằng khi yêu thì không có cách nào buông bỏ được, dù người đó có lừa dối mình, có tìm mọi cách để chạy trốn khỏi mình, thậm chí luôn đi ngủ với một con dao dưới gối để tìm cơ hội ám sát mình. Anh tin tưởng cô chỉ vì yêu, chà đạp lên chính lòng tự tôn và đạo đức của mình để đưa cô từ con gái thành bạn đời, đáp ứng cô mọi nhu cầu vật chất, dâng hiến cả sự nghiệp và sinh mạng, chỉ mong được bên cô một đời bình an. Hàn Thiên Vu từ đầu tới cuối chỉ là một cô gái tội nghiệp, chẳng còn gì trong tay sau khi mất cả gia đình. Người duy nhất cô có thể nương tựa lại là kẻ đẩy cô vào cảnh cô độc không người thân, ngày ngày phải gọi kẻ đó là cha, phải đối mặt với kẻ thù trọn kiếp. Trớ trêu hơn cả , cô lại yêu hắn, dằn vặt vì hắn, vừa không thể quên đi nỗi ám ảnh kinh hoàng ngày thơ ấu, lại chẳng thể lựa chọn từ bỏ người mình yêu bằng cả tấm lòng.
Cả một trường tác phẩm, tôi chỉ thấy đau lòng, khổ cực đến tột độ, cho đến tận khi nam chính và nữ chính đã gạt bỏ mọi ưu phiền, gói gọn thâm thù vào quá khứ, giữa họ vẫn tồn tại một khoảng cách gọi là tuổi tác và thân phận không bao giờ có thể thay đổi được, chẳng qua chỉ là quay lưng lại, nhắm mắt làm ngơ, cùng nhau tay nắm tới một đích đến thành bình.
Motif truyện ngủ cùng sói không có gì mới mẻ, hai người xuất thân đối lập, trải qua bể khổ chia cách rồi trở về bên nhau. Cái hay của tác phẩm nằm ở chỗ, những thăng trầm cuộc đời mà nhân vật trải qua dễ khiến cho người đọc khắc cốt ghi tâm, cảm giác như cùng Hàn Thiên Vu trải qua từng cung bậc cảm xúc, cùng ngồi cạnh nàng bên cây dương cầm, cùng nàng trải qua những đêm đầm đìa nước mắt, cùng nàng san sẻ nỗi đau giằng xé tâm khảm, và cũng cùng nàng tìm ra câu trả lời cho tình yêu bế tắc. Qua những đắng cay cùng khổ, cô bé ngày nào luôn sợ hãi và lẩn trốn thực tại dần trở thành người phụ nữ gan góc, tưởng như trái tim đã không còn biết cảm nhận tình thương, lại một lần run lên khi thấy Hàn Trạc Thần ngồi trên chiếc ghế sofa góc phòng trà nơi cô chơi đàn. Xét đến cùng, tác giả cũng đã sắp đặt sẵn cho cô phải về với Hàn Trạc Thần, nhưng không hề có cảm giác gượng gạo, ép buộc vào khuôn khổ như một vài bộ truyện khác. Hàn Thiên Vu tựa như họa sĩ của chính cuộc đời cô, tự cô vẽ nên bức tranh ngược tâm đến tàn phế. Nếu không phải nữ chính ngôn tình, tôi cam đoan chẳng có cô gái nào có thể chịu đựng những nỗi mất mát đến vậy mà vẫn kiên cường tồn tại, trở về và tiếp tục sống cùng tình yêu chân chính.
Với Hàn Trạc Thần mà nói, thương không nổi, hận cũng chẳng xong, vì vết thương tâm lý mà phải từ bỏ ước mơ làm cảnh sát, luns sâu vào giới gian hồ hiểm nguy, tuy vậy, tấm lòng bao dung, nhân từ và tình cảm vẹn nguyên khi yêu làm tôi phải suy ngẫm thật nhiều, rằng người này quả thực muốn cải cách tư tưởng, hay chỉ gượng ép trở thành người tốt để đổi lấy tình yêu thương. Anh yêu cô, vì cô mà sẵn sàng chịu thương tổn, chấp nhận để cô qua mặt, cam chịu nằm cạnh cô dù biết sẵn cô luôn tìm cách giết chết mình, chẳng phải vì lòng thấu hiểu cho nỗi mất mát người thân cùng tình yêu trân quý xuất phát từ đáy lòng là gì? Thậm chí, kẻ một tay che trời, một tay lấp bể, đại ca sở hữu cả một thế lực ngầm như vậy, lại chưa một lần bắt cô phải nghe theo, phải phục vụ sở thích cá nhân của hắn, hắn sợ mất cô đến mức giam cô trong phòng ngủ, một mặt lại gửi người quen tới cùng cô chia sẻ uất ức. Loại người này, xét đến cùng, chỉ vì chưa một lần được thực sự yêu thương, chưa từng có ai ở cạnh hắn mà không vụ lợi, nên khi gặp được người hắn yêu chân thành thì chỉ có thể nghĩ đến việc giữ chặt người đó bên mình mà bất chấp cả nhân tính và tự tôn.
Trong truyện có một chi tiết khiến tôi rất tâm đắc, loài hoa “Mạn Châu Sa’ được tác giả đề cập tới như nguồn cảm hứng cho tác phẩm. Loài hoa này biểu tượng cho tình yêu giữa hai yêu tinh Mạn Châu và Sa Hoa, mọc nơi địa ngục tăm tối, hai bọn họ đã cùng nhau canh giữ loài hoa này suốt vài nghìn năm nhưng chưa bao giờ được nhìn thấy đối phương, bởi hoa lúc nở nhìn không thấy lá, khi trổ lá lại chẳng có hoa, giữa bọn họ cuối cùng chẳng có một giây trùng phùng dù cùng nhau tồn tại, đời đời lầm lỡ, cách xa. Liên tưởng đến Hàn Trạc Thần và Hàn Thiên Vu cùng tình yêu ngang trái của họ, đỏ thẫm màu máu như Mạn Châu Sa, có thể không bao giờ gặp lại, có thể nhớ đến nhau trong bi thương nước mắt nhưng không bao giờ rời bỏ và luôn tương tư trọn đời.
Yêu và hận cùng song song tồn tại, càng yêu nhiều càng sân hận, càng hận càng khó buông tay, cuối cùng, như Hàn Trạc Thần nói, “sau bao sóng gió, sau bao thăng trầm, tôi chỉ còn một giấc mộng duy nhất là em”, kết thúc viên mãn tuy chỉ có trên những trang ngôn tình tưởng tượng, cũng phần nào an ủi bạn đọc rằng, tình yêu chưa bao giờ là sai trái, nếu có sai, chính tình yêu sẽ trả lời lại tất cả. Những tác phẩm của Diệp Lạc Vô Tâm khi kết thúc luôn để lại nhiều vấn vương, những chi tiết, nút thắt cùng ngòi bút khắc họa nhân vật và để nhân vật tự bộc lộ tính cách qua hành động làm câu chuyện trở nên đời hơn, chân thực hơn. Lời cuối cùng luôn là lời nhắc nhở, đừng nên thử đoc truyện nếu chưa đủ chín về cả tâm hồn lẫn thể xác, chưa bàn đến việc không phù hợp, mà chính người đọc cũng không lĩnh hội được hết những điều oan trái mà tác giả muốn gửi gắm trong tác phẩm của mình.


Review by Minh.

Review truyện Mãi Mãi Là Bao Xa của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm

Tôi có thói quen ghi chép cảm nhận của mình vào mấy trang lời tựa sách sau khi đọc xong bất kì tác phẩm nào, sau này nhìn lại, có thể dễ dàng tìm được cảm nhận của mình đối với tác phẩm đó ở thời điểm thưởng thức. Tập truyện này không hiểu vì sao chỉ thấy một từ nắn nót nhỏ bé ở trang đầu tiên, “Mãi mãi…”
Nói một chút về áng văn này của Diệp Lạc Vô Tâm. Ai đọc ngôn tình cũng biết, trí tưởng tượng của nữ nhà văn này thuộc dạng hiếm có khó tìm trong thiên hạ. Nhân vật của cô có thể yêu bất chấp tất cả những quy chuẩn xã hội ngày ấy hay bây giờ, cha nuôi con gái, kẻ trộm cảnh sát, anh em kết nghĩa, thầy giáo học sinh,… Những câu chuyện yêu đương muôn thuở,, gương vỡ lành lại, xa rời cách trở lại về về bên nhau, nhưng chưa bao giờ khiến bạn đọc buồn chán hay tẻ nhạt, vì những nhân vật ở trong đó tuy xuất thân khác biệt nhưng có thể khiến bạn đọc thấy mình ở trong đó, mình khi yêu cũng băn khoăn, trăn trở như vậy. Có lẽ, đó là lý do vì sao, Diệp Lạc Vô Tâm sở hữu số tác phẩm ngôn tình kinh điển nhiều nhất nhì trong giới văn học Trung Quốc.
Câu chuyện tình giữa Dương Lam Hàng và Bạch Lăng Lăng. Cô là nữ sinh khoa Điện khí, xinh đẹp, trẻ trung, thông minh, đang trong quá trình tìm hiểu và trò chuyện với một anh chàng du học sinh Mỹ đẹp như mơ có biệt danh mãi mãi là bao xa. Qua những tin nhắn trò chuyện trên mạng xã hội, cô nhận thấy mình đã đem lòng yêu thương “nhà khoa học” tài ba xứ cờ hoa xa xôi ấy. Nhưng, bản tính logic cũng như sự nhạy cảm của một cô gái giúp cô nhận ra rằng, bản thân không được phép nuôi dưỡng tình yêu ấy, rằng mọi thứ trên QQ chỉ là ảo, anh và cô xa cách nhau cả về thân phận và địa lý, hai người hai bán cầu, anh quá sức ưu tú, cô chỉ là sinh viên quèn. Cô nhất mực đưa anh vào blacklist để anh không bao giờ có thể nhìn thấy cô trên QQ nữa.
Anh là Dương Lam Hàng, trở về từ MIT – một trường Đại học danh tiếng của Mỹ để làm giảng viên. Xuất thân danh giá lại sở hữu tướng mạo hơn người, biết bao cô sinh viên trong trường say đắm, ngày đêm mong ước trở thành bóng hồng bên cạnh. Với cô, anh không hơn không kém chỉ là một tên giảng viên biến thái mà cô cần tránh xa vạn dặm, nhưng số phận bắt họ phải gặp gỡ và tiếp xúc với nhau hang ngày. Lâu dần, tình cảm cho thầy giáo từ phía Lăng Lăng ngày càng lớn, cô sợ hãi mà không thể kiểm soát bản thân mình, đành quay về tìm kiếm “Mãi mãi là bao xa” hòng ngăn chặn thứ tình cảm thầy trò không đàng hoàng kia. Nhưng rồi, cô phát hiện, Dương Lam Hàng và “Mãi mãi là bao xa” tuy hai mà một, giống nhau từng chân tơ kẽ tóc, thực ra chính là một con người ngày ngày ở cạnh cô, chăm sóc, yêu thương và quan tâm đến cô mỗi ngày.
Tôi muốn nói về nữ chính của chúng ta, Tiểu Lăng. Sinh ra trong một gia đình nhiều biến cố, cha mẹ từng thương yêu nhau đậm sâu khi gia cảnh nghèo khó, đến khi thành công thì lại mỗi người một ngả. Từ nhỏ, Lăng Lăng đã sống giữa những sự đấu tranh cảm xúc về cha mình, thương yêu ông hết mực nhưng lại gò ép bản thân trong suy nghĩ, ông đã ruồng bỏ mẹ con cô đi theo người đàn bà khác. Chính vì vậy, cô chẳng màng đến danh lợi xa hoa, chỉ mưu cầu một người đàn ông có thể vì cô hái sao trên trời, mò trai dưới biển, cùng cô nguyện cầu hạnh phúc, bản thân lại quá đỗi cực đoan và chẳng dám mở lòng với ai. Mạng xã hội chính là nơi cô tìm đến đề giải tỏa vết thương tinh thần ấy, qua một màn hình điện thoại, cô có thể thoải mái tâm sự, trò chuyện cùng đối phương, chẳng lo họ đánh giá mình qua gia cảnh, lại có thật nhiều thời gian lựa chọn ngôn từ sao cho chuẩn mực. Dễ hiểu vì sao, Tiểu Lăng lại đem lòng nhớ nhung chàng trai ấy, người 24/24 online, sẵn sàng nghe cô kể chuyện, nghe cô giãi bày, cô gái ấy cũng chỉ muốn được sống trong bình yên, tìm người lắng nghe và thấu cảm sau cả một ngày dài học tập, cô gái của chúng ta, gửi vào “Mãi mãi là bao xa” trọn vẹn ước vọng về tình cảm, nỗi khao khát yêu và được yêu, cũng vì lẽ thế mà đâm ra lo lắng, sợ hãi về một ngày người ta tìm được một tấm chân tình trong cuộc sống thực, bỏ lại cô với một màn hình điện thoại trống rỗng, Cô chọn cách rời bỏ anh như một cách bảo vệ chính mình, đẩy anh đi trước khi anh có cơ hội bỏ cô đơn độc.
Khi đọc truyen ngon tinh full này, có một điều tôi không thích ở Lăng Lăng, cũng không thích ở một vài cô gái bây giờ, họ đi tìm cho mình một chàng trai khác chỉ để khỏa lấp nỗi trống rỗng trong lòng khi buộc phải rời bỏ một tình yêu. Nó giống như một sự xúc phạm, rõ ràng không muốn người khác làm tổn thương mình nhưng lại đi tìm một người chỉ để làm vật thay thế, không yêu đương gì họ nhưng lại mang danh nghĩa bạn trai. Mối tình giữa Uông Đào và Lăng Lăng chính là như vậy, cô ích kỉ ép buộc Uông Đào trở thành một người lý tưởng của mình, bắt anh phải thay đổi chỉ để cô quên đi mối tình QQ kia. Kết cục thì sao? Chỉ có Uông Đào từ đầu tới cuối là kẻ đáng thương, tội nghiệp.
Về phần nam chính, một cỗ ôn nhu từ đầu tới cuối, nhưng sao tôi thấy kẻ này hơi…đểu giả. Giống như một khán giả đã xem đi xem lại buổi biểu diễn hàng trăm lần, anh quan sát sự đấu tranh tư tưởng của cô, nỗi dằn vặt tình cảm của cô với “Mãi mãi là bao xa” và mình, nhưng nhất định không chịu nói cho cô biết thân phận thật. Anh cùng cô học tập rèn luyện hàng ngày, chẳng khó gì để anh nhận ra rằng Lăng Lăng thích anh rất nhiều, Lăng Lăng nhắn tin cho anh qua QQ mong anh về, lại hẹn gặp anh ở quán cà phê trên danh phận thầy trò để xin thôi học, từng ấy điều đủ để thể hiện, cô gái nhỏ đang một mình khổ sở với mớ cảm xúc tơ vò. Được cái, nam chính này có nhưng cách nhớ nhung rất đặc biệt và đáng yêu như ngồi đếm số ngày mình không nhớ tới một cô gái ở phương xa, thích kể chuyện cười cho cô nghe, an ủi cô qua chiếc máy tính luôn sáng đèn,… Yêu thì phải nói, cũng như đói thì phải ăn, cứ giấu nhẹm trong lòng như vậy, tốn mất bao thời gian chia xa rồi lại trùng phùng, hại bạn đọc nóng lòng như lửa đốt, không hiểu rốt cuộc hai người định chơi trò giấu mặt đến bao giờ.
Với tôi, đây là tác phẩm thành công nhất của Diệp Lạc Vô Tâm khi xây dựng được một cốt truyện thật, tuyến nhân vật gần gũi và đáng yêu, họ có hiểu lầm, có đấu tranh, có chia cắt, nhưng mọi chi tiết đều lấy cảm hứng từ chất liệu chân thực của cuộc sống, hơn nữa, tình cảm thầy trò tại trường Đại học cũng là mối quan tâm nhiều thế hệ nay. Nam chính quả thực khiến người ta động lòng, ôn nhu hiền hòa, lại đẹp trai giàu có, yêu bằng cả trái tim nồng nàn. Khi dọc truyen, bạn sẽ thấ  từ tình huống, cốt truyện, nút thắt, không có gì mới lạ, giống như một cơn gió thu nhẹ nhàng một buổi chiều man mác, nhưng lại hun hút vào con ngõ nhỏ khuất lấp sau những dãy nhà cao tầng, khiến mọi thứ bình dị nay lại như được đánh thức khỏi lớp rêu phong cổ kính ngủ quên. Chẳng có gì để chê trách hay phàn nàn, bật một bài nhạc Baroque và chìm đắm trong làn nước mát lành, để mặc những con chữ chảy qua từng tế bào, đó là một cách tuyệt vời cho những kẻ mộng mơ lựa chọn thết đãi tâm hồn một bữa yến tiệc linh đình, cùng với “Mãi mãi là bao xa”. Có lẽ hai chữ “Mãi mãi” đề ở đầu truyện kia, là để nói về tình yêu của họ, thật lâu để gặp nhau, cũng chỉ để nguyện ước được bên nhau không bao giờ chia lìa.
Review by Minh.

Review truyện Khế ước đàn Ukulele – Hào Môn Kinh Mộng 2 của tác giả Ân Tầm

Khế ước đàn Ukulele nằm trong tuyển tập Hào Môn Kinh Mộng, đây là hệ liệt thứ hai của tuyển tập. Các phần đều không liên quan đến nhau nên có thể đọc trước sau tùy thích, không cần theo thứ tự bắt buộc.
Đúng như tên truyện, từ đầu tới cuối chỉ là những sự lừa dối, những bản hợp đồng có qua có lại, tưởng chừng như hạnh phúc gần kề thì lại bàng hoàng nhận ra tất cả chỉ là bản cam kết tình ái. Nam chính Giang Mạc Viễn và nữ chính Trang Noãn Thần, bắt đầu mối quan hệ đầy mờ ám, giới hạn ở “tình nhân dự tiệc”, anh thuê cô để cùng đi tới bữa tiệc gặp mặt xa hoa, hào nhoáng, thực chất cũng chẳng quen biết hay có tình cảm gì. Trước mặt người khác, họ quấn quýt yêu thương , sau lưng cái vẻ thân thiết mặn nống ấy thì anh và cô là hai người hoàn toàn xa lạ, đến mức tất cả những gì biết về nhau chỉ gói gọn trong tên họ và số điện thoại. Cuộc đời của cô lên bổng sống trầm, từ được đề bạt đến thăng tiến, từ bị bạn thân bán đứng đến tìm được công việc khác, từ vật hy sinh đến gầy dựng sự nghiệp thành công. Cuộc sống của cô dường như đã không còn liên quan tới anh. Rồi một ngày mối tình đầu của cô quay về, cô mới biết hạnh phúc nhìn như mật ngọt chỉ là khế ước.
Với tieu thuyet ngon tinh này, tôi chẳng biết tóm tắt sao cho đúng, vì tóm tắt thì chẳng khác nào spoil hết tất cả cái hay, cái độc đáo ra trước cả khi bạn đọc tìm hiểu. Vẫn là Ân Tầm với khả năng khiêu chiến mạch truyện khó nhằn, lấy cảm hứng từ chất liệu đời sống thực, lẩn quất đâu đó trong tâm trạng nhân vật luôn khiến ta cảm thấy chính mình trong đó. Nam chính xuất thân tài phiệt, mẫu người hoàn hảo, đa tài, giúp đỡ nữ chính bằng tấm lòng chân thành. Anh này được cái hiểu chuyện, không ép buộc hay sở hữu nữ chính dù cơ bản anh và cô là mối quan hệ hợp đồng. Đến với cô, mang cho cô bao nhiêu tin tưởng vào tình yêu bền vững nhưng cuối cùng lại là một bản kế hoạch lợi dụng. Cá nhân tôi hoàn toàn không thích kiểu đàn ông này, cho dù cuối cùng cũng thật lòng yêu thương và che chở con gái nhà người ta, nhưng ngay từ đầu đã coi cô như một món đồ, một công cụ bóc lột trí tuệ, vậy mà còn đối với người ta như trăng như mật, quan tâm săn sóc đủ đầy gây hiểu lầm, hại nữ chính mang một trái tim tổn thương trao nhầm cho kẻ chỉ nhìn thấy cô bằng con mắt của người giao dịch
Với nữ chính, nói thương hại cho cô cũng chẳng sai chút nào, Nhan sắc có, học thức cũng chẳng vừa, nhưng suốt cả tuổi xuân chỉ toàn là biến cố trắc trở. Mối tính đầu cô yêu say đắm, nguyện ước hẹn thề, đến mãi sau này vẫn mong người đó một lần ngoảnh lại vẫn thấy cô đứng chờ, hóa ra không hơn kém cũng chỉ muốn bóc lột, lợi dụng cô. Một trong những cái hai của Trang Noãn Thần là rất gần gũi, tính tình vui vẻ, đáng yêu và rất tỉnh đời, tư duy thực tế nhưng đôi lúc lại ngốc ngếch đến ngây dại. Kiểu con gái này rất giống với hầu hết các bạn hiện nay, người đọc có phần yêu quý và thấu hiểu cho cô vì đơn giản, cô ấy thật giống mình, Từ cái cách cô yêu say đắm, yêu điên cuồng cho đến những lần cô khiến Giang Mạc Viễn xấu hổ không có chỗ chui đều mang lại cảm giác thoải mái, dễ chịu. Trong truyện, cô không may trở thành nạn nhân của những cuộc chiến nơi công sở tuy ngấm ngầm mà vô cùng dữ dội, bị bạn thân trở mặt,…nhưng cuối cùng cũng lập nghiệp thành công, tính chất nữ cường không chịu đầu hang số phận. Một người con gái tài sắc vẹn toàn, tỉnh táo nơi thương trường lại rất ngờ nghệch và khổ sở trong tình yêu quả không sai. Phải đến tận gần cuối truyện, Trang Noãn Thần mới chịu dùng cái đầu cùng lối tư duy sắc bén của mình để phân định và thực sự hiểu được bản thân cần gì, ai sẽ là người mang lại hạnh phúc, bình yên cho bản thân.
Có người đọc tác phẩm hào môn kinh mộng 2 này sẽ tự hỏi rằng, Ân Tầm sủng nam đến mức nào mà luôn luôn đẩy nữ chính của mình vào tình trạng khổ hạnh cùng cực, cuộc đời tai ương dồn dập, không nơi bấu víu. Nhưng ngẫm lại một chút, chẳng phải như thế thì giá trị của nam chính mới được đảm bảo hay sao, vì nữ chính toàn là những nữ cường một tay gây dựng tiền đồ, với Trang Noãn Thần và Giang Viễn Minh cũng vậy. Họ yêu nhau cũng là mãi về sau này, khi cả hai đã nhận ra bản thân quá mệt mỏi với việc tranh đấu quyền lực, chỉ mưu cầu một cuộc sống an yên, chứ ngay từ lúc đầu, hai người đến với nhau đã có khế ước đàng hoàng, chẳng ai thiệt thòi hơn ai về mặt pháp lý. Có chăng trách thì trách trái tim không bao giờ chịu nghe theo lý trí, Trang Noãn Thần lại đi động lòng với khách hàng của mình, ngược lại, Giang Viễn Minh cũng không kiềm lòng được trước mĩ nhân mà che chở cho cô như người yêu bé nhỏ.
Một nhân vật khách có xuất hiện trong truyện là Cố Mặc, người yêu cũ của Trang Noãn Thần. Người này vào vai phản diện, nhưng lại có một vài câu nói để đời khiến tôi suy nghĩ thật lâu về quá khứ và thực tại, “Bỏ qua, chúng ta đều có lỗi lầm. Ở một góc cạnh của hạnh phúc còn muốn cầu mong điều gì xa xỉ hơn. Cho đến một ngày đoá hoa tiếc nuối nở rộ, người nào sẽ hiểu được trước kia mới là hạnh phúc nhất. Bỏ qua, ông trời cũng mắc sai lầm, sáng tạo ra thăng trầm và bắt chúng ta gánh vác kết quả. Mỗi người là cảnh sắc của một người khác, từng cập bến qua cũng rất đáng giá.”
Bản thân tôi không thực sự thích tác phẩm này, do cái cốt truyện của nó đã khá phi nhân tính, ai đời người với người lại chỉ coi nhau như hàng trao đổi, nên review cũng có chút khó khăn. Chắc tác phẩm này phù hợp với những người doc truyện không ngại thử nghiệm những yếu tố mới lạ, hoặc là không đề cao giá trị đạo đức nhân phẩm con người. Truyện dễ đọc, không nhiều nút thắt, kết thúc viên mãn cho một số phận trắc trở nên cũng không cần lo lắng có dằn vặt dày xéo con tim.

Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2018

Review truyện Dụ Tình của tác giả Ân Tầm

Ân Tầm và hiện đại, giống như bầu trời đêm vằng vặc cần những ngôi sao điểm xuyết để thêm phần huyền ảo, như mặt hồ phẳng lặng cần ánh trăng dát bạc để trở thành dải ngân hà tuột khỏi mây. Bất kì một bộ nào của Ân Tầm, dù dài lê thê gần cả nghìn chương hay những tác phẩm kinh điển đã làm nên tên tuổi của cô, cũng đều gắn lền với hiện thực cuộc sống, những góc khuất của vẻ hào nhoáng trong xã hội thượng lưu. Đọc truyện của Ân Tầm, khán giả dễ tự nhủ rằng đó sẽ là bộ yêu thích nhất của tác giả này, rồi sau đó lại ngậm ngùi nhận ra rằng, Ân Tầm chính là một kẻ vô lương tâm, không ngần ngại khiến con dân vét sạch những đồng tiền cuối cùng trong túi ra để sở hữu ấn phẩm mới, và lại chìm đắm trong biển tình say sưa, ngược lên ngược xuống cũng vẫn cam lòng theo dõi. dụ tình ra đời, được đánh giá là “tình yêu suy đồi đạo đức” khiến ai ai cũng tò mò muốn xem, rốt cuộc nữ tác giả này có gì không dám thử nghiệm không dám đưa lên trang sách của mình.
Vẫn bám theo cốt truyện nữ cường quen thuộc, kể về chuyện tình của Louis Thương Nghiên và Lạc Tranh. Hai người giống như núi và biển, tồn tại cùng nhau nhưng không thể gặp gỡ, một người thuộc dòng dõi trâm anh thế phiệt ở Pháp, một người là nữ luật gia xinh đẹp với quá khứ trùng điệp tại HongKong. Hai người tình cờ gặp gỡ lần nhau qua một người đàn ông tên Ôn Húc Khiên, nam nhân trong lòng nữ chính, từng giúp đỡ cô thoát khỏi nợ nần và tiếp tục được đi học. Khi mới tiếp xúc, Louis Thương Nghiêu tiếp cận Lạc Tranh với ý muốn trả thù cho tai nạn của em trai mình, sau dần, lòng hận thù trở thành tình yêu thương, bao bọc, nhận ra cô chính là người mà cả đời anh muốn gắn bó, cưng chiều.
Tôi có chút hơi ngạc nhiên với cái mác “ngược tâm” mà editor gắn cho truyện, nó khiến tôi chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chiến đấu với những ngôn từ hiểm hóc nhất, đau đớn nhất. Cuối cùng nhận lại chính là một chiếc bánh vị dâu tây, có tí xíu chua chua nhưng bản chất vẫn là món tráng miệng ngọt ngào cho các chị em phụ nữ. Khổ trước sướng sau, ngược trước sủng sau chẳng phải là điều hiển nhiên của tạo hóa hay sao? Nhất là khi nữ chính của Ân Tầm chưa bao giờ là loại con gái yếu đuối tầm thường, toàn là nữ siêu anh hùng chinh phục cả trái đất bằng tài năng và nhan sắc, nên nhìn chung, tôi nghĩ các độc giả không cần chuẩn bị cả một tập giấy ăn làm gì.
Bàn về sự “suy đồi đạo đức”, điều này thì đúng, so với những chuẩn mực cũa xã hội bây giờ. Nói ngắn gọn là nữ chính nhà mình ngoại tình với bạn của người yêu, rõ ràng là mang ơn người ta, thương mến người ta, nhưng bỗng nhận ra đó chỉ là lòng sùng bái, tôn kính. Về cảnh nóng, đây chính là lý do cuốn này nên được gắn mác mười tám cộng, vì nó chân thực và chằng chịt đến mức đáng quan ngại. Vâng thì tình dục là kết cục của tình yêu, nhưng với tần suất miêu tả cũng như cách hành văn, cùng thể loại một nữ nhiều nam thế này, người thích ăn chay như tôi, quả thực không thể tiếp thu hết được. Đọc truyện mà không có tính kiên nhẫn cùng khả năng chấp nhận những mối quan hệ trái với luân thường đạo lý, thì khó mà chịu nổi độ nặng của bộ này. Tôi còn có lúc nghĩ rằng, hóa ra giữa kẻ hiếp dâm và nạn nhân bị hiếp dâm cũng có thể yêu nhau.
Như thường lệ khi doc truyen ngon tinh, nam chính và nữ chính, tài nữ vô cùng xinh đẹp, mạnh mẽ và chu đào, gọi là giỏi việc nước đảm việc nhà, nam chính xuất thân vương tộc, tổng tài, tính sở hữu tột độ và vô cùng nhiều bí mật. Cuộc đời như thể bức họa nàng Mona Lisa của Leonardo De Vinci, uẩn khúc ẩn giấu sau từng chi tiết, bao năm bị chôn giữ, không hiểu sao đến khi gặp nữ chính thì lần lượt được phơi bày. Về Lạc Tranh, cá nhân tôi rất thích tuýp người phụ nữ thành đạt, trọng sự nghiệp, thông minh mưu trí như nàng. Vì nợ cả tình cảm lẫn danh vọng với Ông Húc Khiên, nàng cưới anh để bày tỏ tấm lòng biết ơn sâu sắc mà quên đi sự thật hiển nhiên rằng cả hai chẳng có tình cảm nam nữ nào với nhau. Một người thì chỉ muốn níu kéo công ty luật sư bên bờ vưc phá sản, coi người yêu như công cụ kiếm tiền, người kia thì không muốn mang tiếng vô ơn, ở lại giúp đỡ và tự thôi miên thứ tình cảm của mình là tình yêu. Sau đó, nàng gặp Louis Lương Nghiêu và bị “dụ dỗ”, với tôi thì chính là bị cưỡng hiếp, có đấu tranh phản kháng rõ ràng. Vô sỉ đến mức, đáng ra nên im lặng mà chôn vùi mối tình một đêm sai trái ấy đi, đằng này lại một lần nữa cướp cô dâu của Ông Húc Khiên ngay trong ngày cưới của họ. Loại người mặt dày không có lương tâm và tự trọng này, tôi không thể chấp nhận nổi, cảm giác như nữ chính chẳng khác gì một nô lệ tinh dục, bị trao đổi như một vật phẩm để đổi lấy tiền đầu tư. Cho dù xét đến cùng, Thương Nghiêu chính là vị đấng toàn năng kéo Lạc Tranh ra khỏi vũng bùn đen tối, lại vì cô mà hi sinh bản thân, gạt bỏ tư thù để học cách yêu thương thành thật.  Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại, một người đàn ông biết ăn năn hối lỗi, từ hận thành yêu, từ bỏ mục đích cá nhân của mình để sủng ái một nữ luật sư đánh thép, kiểu người nhu vậy rất dễ làm xiêu lòng con tim những thiếu nữ ưa chuộng hòa bình, mưu cầu sự bình yên.
Nhìn chung, truyện của Ân Tầm thì luôn có những tình tiết khiến người đọc mất hết kiễn nhẫn hoặc cáu giận mà tử bỏ việc theo dõi, nhưng trải qua bể khổ gian nan, nhân vật của Ân Tầm từ không hoàn hảo cũng dần tôi luyện được bản thân, trở nên nhu mì hơn, biết cách đối nhân xử thế hơn. Đã nhảy hố Ân Tầm thì tuyệt đối không được đánh giá một cách lửng lơ, không được đọc một nửa rồi nói rằng tác phẩm đó tệ hại, thấp kém, mỗi cuốn sách của nàng đều là một cuốn giáo dục con người, dạy ta cách từ bỏ những thứ an toàn, dạy ta làm thế nào để kiểm điểm được bản thân, dạy ta nhìn rộng hơn ra thế giới xung quanh để thấy rằng ta còn thiếu hụt như thế nào. Tỉ dụ như nam chính, quyền lực nắm gọn trong tay, tiếng tăm lừng lẫy thiên hạ, dung nhan đạo mạo xuất chúng, lối sống hạch sách ngang ngược, nhưng khi gặp được người phụ nữ có năng lực học vấn, chính hắn lại hạ bản thân xuống một bậc, một lòng bảo vệ nữ nhân bất hạnh, gạt bỏ được mối thù lầm lỡ che mờ chính đạo bấy lâu. Cũng dành lời khen ngợi cho tác giả thật sự tài năng, lượng kiến thức đồ sộ đáng nể, từ phân tích tâm lí, thơ ca nhạc họa, luật pháp chuyên ngành, thưởng thức ẩm thực,…đều kết hợp nhuần nhuyễn, tạo nên những trang sách màu sắc và cuốn hút. Chẳng có lý do gì để chê bôi nữ nhà văn này, chỉ có cái, tư tưởng của cô hơi hàn lâm, mường tượng ra những thứ mà người thường khó lòng nghĩ ra nổi khiến người đọc hoang mang tột độ. Với cá nhân tôi, đọc truyện của nàng khiến tôi cảm thấy vốn sống của mình hẹp hòi hơn một cô gái rất nhiều, nữ chính cũng quá ư hoàn hảo, không khỏi cảm thấy hổ thẹn.
Cốt truyện, tình huống, nhân vật, Dụ tình đều diễn đạt lên tới đỉnh điểm, có lẽ vì thế, khi du nhập vào Việt Nam, một làn sóng phản đối dâng trào như hai đảng phái chính trị đến thời điểm tranh cử. Giới mộ điệu chia ra thành hai phe, hoặc tôn sùng tác phẩm như chân ái của cuộc đời khi một mực đi ngược lại với ngôn tình nhàm chán, vạch trần ra những ngặt nghèo mà tình yêu cần trải qua trước khi đơm hoa kết trái, bối cảnh thực tế, ngôn ngữ gần gũi, hoặc coi Dụ tình như con rơi con vãi, gắn cho nó những cái mác như “tha hóa đạo đức”, “chà đạp nhân phẩm”, phá vỡ tất cả những quy luật bất thành văn của ngôn tình, nam nữ chính sống tệ bạc vị kỉ,… Đứng giữa những lời đàm đạo đó, tôi chỉ thấy Ân Tầm quá sức tài giỏi, người yêu kẻ ghét có thế nào thì số lượng bàn tán, quan tâm tác phẩm của nàng vẫn tăng lên chóng mặt, đưa cuốn sách trở thành tác phẩm kinh điển trong sự nghiệp cầm bút. Nghĩ sâu hơn về triết lý, thì nàng đúng, đúng khi thẳng thắn bước một bước khác biệt với thế giới màu hồng ngọt ngào, tình yêu thanh mai trúc mã vài chục năm, đợi chờ nhau trong vô vọng. Cuộc đời nên có những trắc trở, người với người có duyên có nợ, trả xong sẽ xa lìa, hữu duyên sẽ gặp gỡ, để cùng nhau hoàn thiện, cùng nhau phát triển. Hơn thế, yêu là hòa quyện cả về thể xác và tâm hồn, tại sao chúng ta cứ trốn tránh về những nhục cảm cơ thể và trói buộc tình yêu trong sự thanh thuần, ngộ nhỡ sau này có ai yêu mình mà chỉ biết cầm tay, đêm tân hồn rực rỡ mặn nồng, cũng chỉ cầm tay thơm má rồi đi ngủ, thì thế gian này có mấy người biết thế nào là cực điểm, thế nào là thăng hoa.
Nhìn chung, nếu ai đã yêu Ân Tầm thì hãy tiếp tục yêu nàng, ai dám ăn mặn thì hãy trải nghiệm đọc truyện chữ Dụ tình để được tắm mình trong một khu rừng tầm xuân đa sắc thái, ai sủng nữ và theo chủ nghĩa nữ quyền thì nhất định nên đọc, dù có lúc sẽ muốn tế sống tác giả vì hành hạ nữ chính như một món đồ chơi tình ái. Tôi muốn nhắn tới các độc giả trẻ tuổi rằng, các em có thể tò mò, có thể khao khát và nghĩ rằng mình chẳng có vấn đề gì vì đây chỉ là một quyển truyện, thì nên dừng lại. Các em cần đủ chin muồi để thực sự hiểu rằng, tình đã được dụ thì sảy chân chỉ là thời gian sớm muộn mà thôi.
Review by Minh.

Review truyện Thứ Nữ Hữu Độc của tác giả Tần Giản

Xin thứ lỗi với những ai sẽ đọc bài review của tôi, đây là thể loại ngôn tình tôi luôn tránh, vì khi đọc truyện cổ đại, tôi luôn trong trạng thái quá nhập tâm đến mức cảm thấy mình chính là một tên thái giám nhỏ mọn được chứng kiến toàn bộ cuộc chiến đấu sinh tử chốn hậu cung thâm hiểm bằng đôi mắt trần tục, tuy thực tế thì tôi hoàn toàn không phải thái giám. Vậy nên bài review sẽ có nhiều cảm xúc cá nhân, chân thực như bản thân tôi vừa trải qua một kiếp luân hồi. Nếu độc giả nào ưa thích sự ngọt ngào, nữ chính được hết mực cưng chiều yêu thương, hay tìm kiếm một khung cảnh hoàng gia cao sang quyền quí với những con người thanh khiết, trang nhã, thì một mực nên bỏ qua tác phẩm này.
Câu chuyện thứ nữu hữu độc kể về cuộc đời Lí Vị Ương, là con gái của Lí thừa tướng và một cô a hoàn thấp kém. Xuất thân hẹn hạ, Lí Vị Ương bị gửi cho họ hàng nuôi, đến năm bảy tuổi lại bị đẩy vào một gia đình làm nông tàn ác. Cả tuổi thơ gắn liền với roi vọt, bị hành hạ về thể xác, cơm ăn còn phải tranh giành với động vật, phải làm vật cưỡi cho đám trẻ con ngỗ nghịch. Năm mười ba tuổi, nàng được Lí gia đón về, tiếp tục sống trong sự ghẻ lạnh từ chính những người thân, chỉ có tác dụng duy nhất là làm đá lót đường cho tỉ tỉ Lí Trường Nhạc, một mĩ nhân hiểm độc để ả ta được tiến cung dễ dàng.
Sau khi được mẹ cả sắp xếp trở thành dâu nhà họ Phác, nàng một lòng phục vụ Phác Bạc Chân, phu quân của nàng, vì chàng mà học múa hát, học pha trà, học chơi cờ, trở thành dâu thảo vợ hiền, nhẫn nhục chịu đựng thu nạp thê thiếp. Bất chấp bị khinh thường, nàng tận tâm tận sức lấy lòng những người có thể giúp đỡ cho sự nghiệp của Phác Bạc Chân, bán rẻ cả lương tâm để bày mưu tính kế hại người, tìm đủ mọi thủ đoạn lươn lẹo, thậm chí suýt chết vì uống thuốc độc, lại dám thân nữ xông pha cản đao cho hắn, cốt chỉ để giúp phu quân đạt được tham vọng. Sauk hi chiếm hữu được ngai vàng, nàng được phong tước Hoàng hậu và hạ sinh một tiểu Hoàng tử. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, tai họa đã giáng xuống khi chính tỉ tỉ ruột thịt lại ra tay hại chết con trai nàng, trắng trợn đoạt lại vị trí của nàng trong hậu cung, bản thân nàng bị cướp đi đôi chân bởi chính phu quân đầu ấp tay kề, cả phần đời còn lại bị giam nơi lãnh cung băng giá, bị mang ra làm thú vui tiêu khiển của những tên cai ngục bệnh hoạn. Sau mười hai năm trời đằng đẵng, nàng cuộc đời nhuốm màu máu và nước mắt của nàng kết thúc bằng chính ly rượu độc mà Phác Bạch Chân ban tặng.
Nỗi ai oán đến giằng xé tâm can và tấm lòng thiện lương, thủy chung của nàng được Ngọc hoàng thấu hiểu, Người ban cho nàng được trọng sinh vào năm mười ba tuổi, có cơ hội làm lại cuộc đời đầy tủi nhục, giả dối đắng cay. Kiếp người đổi thay nhưng lòng hận thù ngày càng chồng chất, nàng nuôi ngọn lửa ấy trong lòng, quyết tâm báo oán và đòi lại những gì Lí Trường Nhạc và Thác Bạc Chân đã lợi dụng mình. Trở về gia tộc, với trí thông minh vốn sẵn cùng sự từng trải, khéo léo, nàng tạo dựng cho mình được một chỗ đứng vững chãi trong Lí phủ, cả gan chống đối đám người Lí Trường Nhạc, Lí Mẫn Phong, mẹ cả và Tướng gia, khiến chúng âm mưu thủ tiêu nàng để diệt trừ hậu họa về sau. Từ đó, nàng bị cuốn sâu vào vòng xoáy tranh đoạt quyền lực giữ các hoàng tử, vận dụng tất cả những kĩ năng quan sát, phân tích tâm lý đối phương cùng bản lĩnh sắt thép, thao túng lòng người mà nàng đã được tôi luyện từ kiếp trước., trở thành một nữ nhân độc ác, tàn nhẫn, không ngần ngại bất cứ thủ đoạn nào. Nhưng xét đến cùng, nàng làm mọi điều như vậy cũng chỉ để bảo vệ chính mình và người mẹ ruột tội nghiệp, tránh đi vào vết xe đổ vì quá yếu đuối và cam chịu. Và dù có tha hóa đến cùng kiệt, tính bản thiện của nàng vẫn luôn nhen nhóm tồn tại, nàng vẫn sẵn sàng độ lượng cứu giúp những nạn nhân của cuộc chiến chốn thâm cung tàn khốc, từ trong tâm khảm, nàng cũng vài bận mong Phác Bạc Chân và Lí Trường Nhạc ngừng tranh đấu, cùng chung sống một cuộc đời an yên, bình dị. Sau bao sóng gió vùi dập, Lí Vị Ương gặp nam chính Lí Mẫn Đức. Hai thân ảnh cùng xuất thân thấp kém, bị người đời coi như nỗi nhục của gia tộc, bị ruồng bỏ bởi chính thân nhân của mình nương tựa vào nhau, qua nhiều sự kiện lộ rõ nguồn cội của Lí Mẫn Đức, hai người trọn kiếp trân trọng, một lòng sắt son, cùng nhau an hưởng tuổi xế chiều.
Việc tóm tắt câu chuyện ngon tinh hoan này cũng tốn của tôi rất nhiều thời gian, bản thân tôi không hề muốn spoil quá nhiều, trước cả khi bạn đọc có ý định lọt hố tác phẩm, nhưng vắn tắt quá lại thành ra cụt ngủn, sơ sài. Đã đọc xong được ba ngày, trong lòng tôi vẫn không ngừng khắc khoải về số phận của nữ chính, rằng một nữ nhi hiền lành, tại sao vì yêu lại biến ra ngông cuồng, xảo trả đến vậy. Tôi suy tư về cái cốt cách chân phương của con người, ai sinh ra cũng một lòng hướng thiện, vì xã hội vùi dập, bào mòn hết tính “nhân” trong họ, họ đâm ra độc đoán và hận thù, co cụm thành những cá thể đứng bên rìa tuyệt vọng hòng bấu víu vào số phận. Rốt cuộc, từ xưa đến nay, sống chỉ là một cách gọi khác của việc tàn sát đồng loại nhằm tăng cơ hội tồn tại của mình.
Về chuỗi các nhân vật, không nhiều, ai cũng có một tính cách độc lập, một vị trí quan trọng trong việc hoàn thiện cuộc đời của nữ chính, mở ra những lối rẽ thắt nút khiến câu chuyện được đẩy lên đỉnh điểm. Có những cái tên khiến tôi day dứt ngay cả khi đã mở đến trang sách cuối cùng, một Thác Bạc Ngọc tốt bụng, thông minh nhưng bị đẩy đến vòng tròn tội ác, ra tay hại người không nao núng vì quá thương mẫu thân, một Thác Bạc Chân quỷ quyệt, vô ơn, trái tim chưa một lần biết rung động, chưa bao giờ biết thế nào là thương yêu, bao bọc. Cả kiếp trước hay kiếp sau, hắn chỉ là một kẻ ái kỉ, tính sở hữu ngùn ngụt, không sở hữu được thì cuông nộ chém giết, nhất tôn chỉ mưu cầu quyền lực và danh vọng. Và một Lí Vị Ương chẳng còn chút niềm tin vào sự động tâm của loài người, ngoi lên từ vũng bùn nhơ nhớp, nàng giũ bỏ hoàn toàn chính bản ngã của mình, làm lại cuộc đời theo một cách tiêu cực nhất, hiểm ác nhất để thỏa mãn những nỗi bi ai nàng đã phải hứng chịu. Trong khi tất cả những nhân vật đều để lại dấu ấn trong độc giả, dù tốt hay xấu, thì nam chính lại lu mờ và yếu thế hơn nữ chính rất nhiều. Xuất hiện muộn, Lí Mẫn Đức như một đứa trẻ được Lí Vị Ương cưu mang, luôn lo lắng bị mẫu thân căm ghét, bỏ rơi, tuy không tàn phế tâm thần, nhưng cường cũng không tới, nhược cũng không xong, hơi hụt hẫng cho những ai theo chủ nghĩa thần tượng nam chính.
Cốt truyện hoàn toàn dễ hiểu, phân chia rõ ràng kiếp trước kiếp sau, lối viết mạch lạc, giải quyết rất dứt điểm và xây dựng tình huống rõ ràng, người đọc có thể theo dõi kĩ lưỡng, đôi khi cảm thấy mình như chiếc trâm cài tóc của Lí Vị Ương, theo nàng qua hết cuộc chiến này đến âm mưu khác, cùng nàng san sẽ những nỗi đau khắc cốt ghi tâm. Cổ trang nói chung luôn giữ vững được tinh thần như vậy, bạn đọc không cần phải một mạch đọc hết cả một cuốn truyện trong một lần. Càng đọc chậm, càng ngấm sâu, thưởng thức được sự tài tình của tác giả khi mường tượng ra được từng ngõ ngách đen tối dưới lầu son thếp bạc, bộ mặt giả dối của những con người danh cao vọng tộc, cười cười nói nói, nhu mì thánh thiện nhưng thực chất chẳng khác gì một bầy mãng xà hút máu. Tần Giản xuất sắc ở chỗ đôi khi định hướng câu chuyện theo kiểu vòng xoay không lối thoát hay hũ nút tối tăm nhưng không khiến khán giả ức chế, muốn thay đổi tinh tiết, ngược lại nhẫn nhịn tiếp tục theo chân nữ chính giàn xếp hậu cung, báo ân báo oán. Độ dài 294 trang là rào cản duy nhất cho những ai có ý định theo dõi, dài quá nên có thể không đủ kiên trì, hoặc lo lắng sự dài dòng, lê thê. Kết thúc có hậu thôi thì cũng coi như một món quà nho nhỏ, cho cả nữ chính được báo đáp xứng đáng, cho cả bạn đọc thở phào nhẹ nhõm sau những con chữ đầy tang thương. Nhìn chung, về mảng này, tôi vẫn nể phục những ngòi bút Đại lục, họ có thể viết rất dài hoặc rất ngắn, nhưng luôn đảm bảo có những người như tôi tình nguyện cống hiến thời gian và tiền bạc để thụ hưởng văn chương của họ.
Tựu trung, đọc truyện full này, bạn sẽ thấy dư luận yêu ghét đủ cả, cảm nhận của mỗi người về nhân vật là khác nhau nên tôi không bày tỏ quá nhiều về đối tượng nào, tránh trường hợp người cười kẻ chê. Bạn đọc yêu thích ai sẽ tôn sùng người đó, nhưng với tôi thì nữ chính hơi chiếm quá nhiều spotlight, không nhàm chán nhưng hơi luẩn quẩn và bê bối, cũng có đôi khi muốn bỏ dở giữa chừng. Ngoài ra không có gì chê trách, thể loại cung đấu đầy âm mưu toan tính, áp bức con người vào bước đường cùng,… xuất hiện tuần tự. trọn vẹn. Nhắn nhủ đến bạn đọc một chút rằng nữ chính trong đây chính là thánh sống, được buff như một vị thiên thần, ai sủng nam thì suy nghĩ một chút trước khi tìm hiểu, ai ưa chính nghĩa, dễ mủi lòng cũng nên chọn một nơi vắng vẻ để gặm nhấm, khóc cũng không ai thấy, lên cơn gào thét cũng không ai để ý, níu giữ chút hình tượng đoan trang.
Review by Minh.